| |
Peter Hoàng
Nguyễn, O.Carm
Vào cuộc !
Tản mạn về
ơn gọi và đời sống tu tŕ trong thời đại mới
Ơn gọi của mỗi người chúng
ta là ân sủng mà Thiên Chúa tặng ban nhưng không để
mỗi người theo cách sống và chọn lựa của ḿnh trở
nên chứng nhân của t́nh yêu và hy vọng cho Nước Trời.
Ơn gọi bao hàm sự biện phân ư định mà Thiên Chúa
muốn chúng ta sống vẹn toàn là người con của Thiên
Chúa, với tất cả sự sung măn và tự do trong đời sống
yêu thương, phục vụ tha nhân và Nước Trời nơi trần
thế.
Biện phân, hay phân định
ơn gọi rất cần đến thời gian cầu nguyện chung và
riêng, lắng nghe và đối thoại, thực hành và lượng
giá những công việc mục vụ, ngơ hầu nhận biết những
dấu chỉ ơn gọi trong đời sống chúng ta. Dấu chỉ đó
có thể là những sở trường, sở đoản của chúng ta
trong những t́nh huống xử lư mục vụ, hoặc là điều
tâm đắc, những khát vọng sâu sa, những cái ta thích
và yêu mến thực hành, v.v…
Người phân định ơn gọi đời
sống thánh hiến thường hay đối đầu với những câu hỏi
liên quan đến đời sống độc thân, khiết tịnh, đời
sống thanh bần, sự sợ hăi liên quan đến tài năng,
học thức, hoặc vai tṛ lănh đạo dân Chúa, v.v… V́
thế, ơn gọi đời sống tu tŕ cũng cần nhiều thời gian
cầu nguyện, chiêm niệm, sự khích lệ của tầng lớp tu
sĩ đi trước, của cả những người giáo dân, bạn bè, và
ngay chính bản thân người phân định, vv. ..
Những giây phút ban
đầu của đời tu thường có
những vật vă, cố gắng, nhạy cảm và ngay cả những
tính toán, so đo. Tuy nhiên những trăn trở đó là
những chất liệu cần phải có để giúp người phân định
t́m kiếm, đánh giá và so sánh ơn gọi thật sự của
ḿnh. Chúng thường là những giây phút đẹp nhất của
cuộc đời tựa như một mối t́nh chớm nở, như một nhà
thơ đă nói:
cái thủa ban đầu lưu
luyến ấy,
ngàn năm ai dễ có quên
ngay.
Bước vào đời sống thánh
hiến cũng giống như bước vào một cuộc lữ hành. Có
người t́m được niềm vui đời tận hiến và phục vụ. Họ
đào sâu vào ơn gọi với tất cả nhiệt tâm và tài năng
của bản thân. Có kẻ tham dự vào đời sống tu tŕ như
người nhập ngũ trong quân đội, ngay từ đầu, họ cảm
thấy rất sung sức, đầy nhiệt huyết của một người non
trẻ, quyết thực hành những mệnh lệnh truyền giao,
nhưng càng về sau càng thấy đuối sức và mệt mỏi, và
có khi quỵ ngă hay bỏ cuộc v́ không thể t́m thấy
được niềm vui trong cuộc đời thánh hiến và phục vụ.
Họ tự biến ḿnh, hoặc có khả năng bị biến thành
những cỗ máy vâng phục mà không có chút tự do và
sáng tạo. Kẻ khác th́ tự nhiên tự tại trên con
đường t́m lấy quyền lực và công danh. Nhưng cũng có
người chỉ đào lấy kiến thức để ngơ hầu làm vốn sống
cho đời sống phục vụ sau này. Cũng có người th́
luyện tập nhân đức ngơ hầu trở nên gương thánh cho
bản thân và cho tha nhân.
Mỗi người có một cái nh́n
khác nhau về ơn gọi, nhưng nh́n chung, trong thâm
tâm của mỗi người, việc t́m đến với đời sống tu tŕ
thường là muốn có một đời sống phục vụ tha nhân và
đáp ứng nhu cầu tôn giáo cho bản thân.
Đời sống tu tŕ, cách nào
đó, là một hành tŕnh đáp lại lời mời gọi vác thập
giá để giúp Chúa Giê su tiếp tục hoàn thành công
cuộc loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo, và sứ
vụ cứu rỗi thế gian. Đây là mấu chốt của vấn đề làm
người Ky tô hữu không phải chỉ dành cho người tu
hành.
Người sống đúng ơn gọi là
người đă biện phân kỹ càng về ơn gọi của ḿnh, có
một lựa chọn trưởng thành và đúng đắn, có một cái
nh́n vào đời một cách tích cực, mang trong ḿnh một
niềm hy vọng và hạnh phúc sung măn của Nước Trời. Họ
như những người gieo giống, trong tay cầm những hạt
giống là Lời Chúa, là Tin Mừng của Nước Trời, gieo
văi vào ḷng đất. Cuộc sống họ được diễn tả qua lời
của ngôn sứ Isiah: “Đẹp thay những bước chân loan
báo Tin Mừng.” (Isiah) Sứ vụ của họ được diễn tả
cách nào đó như thánh vịnh gia đă nói: “Họ ra đi, đi
mà nức nở, mang hạt giống văi gieo. Lúc trở về,
miệng reo cười hớn hở, vai mang nhiều bó lúa.” (TV)
Tuy nhiên đây cũng chỉ là một lư tưởng chung, là
những h́nh ảnh đẹp đối với người muốn sống đời thánh
hiến. Trong thực tế, đă mang thân phận con người,
chúng ta cần phải chấp nhận những giới hạn của bản
thân để ân sủng Chúa tác động và Thần Khí hướng dẫn
trong cuộc lữ hành với tất cả những vật vă, trăn trở
và vui buồn của một kiếp người.
Người tu sĩ hôm nay được
huấn luyện trong môi trường sống đầy thử thách để tự
trưởng thành trong công cuộc loan báo Tin Mừng, phục
vụ tha nhân và thăng tiến vai tṛ lănh đạo dân Chúa
trong hành tŕnh đức tin. Những thử thách đó bao
hàm những môi trường mục vụ khác nhau, những t́nh
huống điển cứu (case study) cần được xử lư thích
đáng, những câu hỏi liên quan đến luật lệ và luân lư
Ky tô giáo hay Kinh thánh, vv… cần được trả lời thỏa
đáng, những trăn trở của tha nhân cần được lắng nghe.
Bên cạnh đó, có những lạc lơng, sự mất định hướng
của tha nhân, nhất là giới trẻ, cần đến sự tham vấn
và tái định hướng, hay những rối tơ ḷng của những
cặp t́nh nhân đang hoang mang, lục đục trong đời
sống gia đ́nh, vv… cần được giúp đỡ, tháo gỡ và
thăng tiến. Muốn được như vậy, người tu sĩ cần được
trang bị tối đa những kiến thức thần học đương đại,
văn hóa, nhân chủng học, vv…, được trau dồi tính
nhạy cảm với Kinh thánh và phát triển kỹ năng lănh
đạo dân Chúa, kĩ năng lắng nghe và khả năng đối
thoại. Đối thoại ở đây không những là đối thoại với
Thiên Chúa, với giáo dân mà c̣n là những cuộc đối
thoại với các tôn giáo khác mà ḿnh đang chung sống,
để đi đến một sự hiểu biết, thông cảm và tôn trọng
tự do tín ngưỡng lẫn nhau trong đời sống thường ngày.
Trong phong trào tục hóa,
tiêu thụ hóa và vật chất hóa hôm nay, ơn gọi đời
thánh hiến có vẻ như đang đứng trước một sự chao đảo,
suy sụp nhất là ở thế giới Tây phương. Một giáo sư
thần học hệ thống thuộc Ḍng Cát minh có nhận xét
rằng việc khủng hoảng ơn gọi ở thế giới Tây phương
là điều thực tế đang diễn ra trên nhiều phương diện
như: chủ nghĩa vật chất, chủ nghĩa tiêu thụ, chủ
nghĩa cá nhân, và phong trào tục hóa, vv. Chúng ta
chưa biết khi nào sẽ vượt qua những giai đoạn khó
khăn này này để trở về với những năm tháng vàng son
của ơn gọi. Đây cũng là một quy luật biện chứng của
cuộc sống, trong đó những nước phát triển ở Tây
phương này đang đi đầu trong ṿng xoay của nó. Việt
nam và những nước Á châu hoặc Phi châu cũng sẽ không
là ngoại lệ trong quy luật biện chứng về ơn gọi đó
trong tương lai của sự phát triển ṭan cầu.
Hiểu được
giá trị của ơn gọi thánh hiến, nhiều người Việt nam
vẫn c̣n quư mến, trân trọng và ủng hộ ơn gọi của các
linh mục, tu sĩ nam nữ. Đối với họ, đời sống thánh
hiến là một “ơn” đặc biệt được Thiên Chúa trao ban
cho một số người được tuyển chọn để thực thi ư Chúa,
phục vụ Nước Trời và nhân loại nơi trần gian này.
Điều này rất đúng, nhưng chưa đủ, v́ trong ơn gọi
c̣n có cả một tự do lựa chọn và quyết định đáp trả
của chính bản thân người đi tu nữa. Dù có là tu
triều hay tu ḍng, tu tại gia hay tu tại già, dù là
sống đời sống độc thân hay hôn nhân, mỗi người chúng
ta được mời gọi sống trọn vẹn và sung măn ơn gọi của
ḿnh với tất cả niềm vui, tự do, yêu mến và phó thác
vào Đức Giê su Ky tô Phục Sinh. Ngài là đường, là
sự thật và là sự sống trong ơn gọi của mỗi người
chúng ta. Không có Ngài chúng ta không thể làm ǵ
khác được. Không có Ngài chúng ta cũng không có lư
do ǵ để tiếp tục sống một cuộc đời mang đầy ư nghĩa
của kiếp nhân sinh
|
|