| |
Joseph Việt
Đinh, O.Carm
Theo
nghĩa hẹp, khi nói về chiêm niệm, có nhiều định
nghĩa và nhiều cách hiểu gắn với một lối sống cụ thể
nào đó. Có người cho chiêm niệm là nh́n ngắm Thiên
Chúa trong thinh lặng. Có người cho chiêm niệm là
nh́n ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời sống
hoạt động tông đồ. Có người nói về chiêm niệm giống
như một phương pháp để đạt đến đỉnh cao của cầu
nguyện. Nhưng h́nh như không có một định nghĩa nào
có thể gói trọn sự phong phú và thâm sâu của chiêm
niệm. Một cách chung chung, có lẽ chiêm niệm là kinh
nghiệm về Thiên Chúa, mà kinh nghiệm về Thiên Chúa
căn bản nhất là kinh nghiệm được yêu thương, được ấp
ủ trong một mối t́nh vô biên không điều kiện. Dù
chiêm niệm được hiểu như một lối sống hay như một
phương pháp cầu nguyện, mục tiêu tối hậu của chiêm
niệm là sự biến đổi trong Thiên Chúa qua cảm nghiệm
về t́nh yêu của Người.
Joseph Chalmers, Tổng quyền của Ḍng
Cát Minh, đưa ra một tiêu chuẩn hay có thể tạm gọi
là định nghĩa về chiêm niệm: chiêm niệm là [đi vào
hiệp thông sâu xa với Thiên Chúa đến độ có thể] nh́n
bằng đôi mắt của Thiên Chúa và yêu thương bằng trái
tim của Thiên Chúa. Con người chúng ta được hay bị
bao bọc bởi rất nhiều môi trường. Chúng ta rất dễ bị
điều kiện hóa. Khi bị điều kiện hoá, chúng ta vô
h́nh chung bị ràng buộc, bị giới hạn hoặc thậm chí
bị giam hăm trong một năo trạng và một lối hành xử
nào đó. Điều kiện hóa là một thực tại không hề xa lạ
trong đời sống con người. Bởi thế, bất cứ chuyện ǵ
cũng có thể can thiệp vào cách nh́n nhận của ta và
trở thành rào cản đối với việc chiêm niệm. Thử lấy
một vài thí dụ như sau. Định kiến che mắt ta
làm cho ta không tin rằng người khác có thể thay đổi,
có thể trở nên tốt hơn, và như thế là không thực sự
dám nh́n nhận ơn Chúa đang liên lỉ tác động một cách
mạnh mẽ và hiệu quả trong cuộc đời họ. Óc xét
đoán người khác dựa trên h́nh thức hoặc một vài
dữ kiện nào đó. Joseph Chalmers, trích dẫn lệnh
truyền của chính Chúa Giêsu, đă nói rất mạnh về điểm
này trong thư gửi cho Gia Đ́nh Cát Minh năm 2004. Ai
xét đoán người khác là đang tự cho ḿnh quyền “làm
Chúa”, mà kẻ cho ḿnh “làm Chúa” thường sẽ kết thúc
bằng những hành động của ma quỷ. Thái độ vô tâm,
thờ ơ lănh đạm đối với hoàn cảnh của người khác,
trái ngược với thái độ của Thiên Chúa chúng ta thờ
phượng, Đấng đă đến với con người và tận hiến cho
con người. Đây là một căn bệnh trầm kha của thời
hiện đại biểu hiện rơ nơi chủ nghĩa cá nhân và hưởng
thụ, chỉ quan tâm đến tư lợi. Khuynh hướng chiều
theo bạo lực dưới nhiều h́nh thức, không chỉ
trên b́nh diện vĩ mô (tập thể) mà ngay cả b́nh diện
vi mô (cá nhân). Dĩ nhiên, điều này trái ngược với
đường lối hoà giải và bất bạo động của Thiên Chúa mà
Thập Giá của Đức Giêsu Kitô đă minh chứng một cách
rất rơ ràng. Sử dụng người khác cho lợi ích
của ḿnh trong bất kỳ h́nh thức nào là một cản trở
cho việc chiêm niệm. Lư do rất đơn giản: tất cả mọi
người b́nh đẳng về phẩm giá v́ đều là h́nh ảnh Thiên
Chúa và con cái Thiên Chúa, và như thế không ai có
quyền sử dụng người khác. Đi theo ư thức hệ xă
hội tiêu cực nhân danh một cái ǵ đó, thậm chí
là Danh Thánh Chúa, mà chà đạp con người. Điều này
dĩ nhiên hoàn toàn mâu thuẫn với một Thiên Chúa tha
thiết muốn nâng cao con người để con người có thể
trở thành Thiên Chúa….
Tóm lại, để có khả năng chiêm
niệm, nghĩa là có thể nh́n bằng đôi mắt của Thiên
Chúa và yêu thương bằng trái tim của Người, xin được
gợi ư một số điểm căn bản sau đây. Thứ nhất, lời
Chúa nói trong I-sa-i-a nhắc nhở ta: “Như trời cao
hơn đất bao nhiêu, th́ tư tưởng của Ta cũng cao hơn
tư tưởng của các ngươi bấy nhiêu”. Thiên Chúa của
chúng ta vượt lên trên tất cả mọi giới hạn, mọi tiêu
chuẩn đánh giá thông thường của con người. Như thế,
để có thể chiêm niệm chúng ta bắt buộc phải đi ra
khỏi cách đánh giá hạn hẹp, nhất là phải cố gắng ư
thức khử trừ óc xét đoán người khác. Thứ hai, Thiên
Chúa chúng ta là một Thiên Chúa của bất ngờ. V́ thế,
chúng ta phải để dành chỗ cho Thiên Chúa hoạt động
trong cuộc đời của ḿnh. Ḍng Cát Minh vẫn nhấn mạnh
đến Vacare Deo, nghĩa là dốc cạn khỏi ḿnh mọi sự để
ḿnh được đổ đầy Thiên Chúa. Khi được đổ đầy Thiên
Chúa, chúng ta mới có khả năng nh́n thấy Thiên Chúa
nơi tha nhân. Cuối cùng, chúng ta đừng bao giờ cho
phép ḿnh quên đi chân lư nền tảng được đúc kết
trong thư của Thánh Gioan: “Thiên Chúa là t́nh yêu.”
Thiên Chúa của chúng ta là vị Thiên Chúa ôm trọn mọi
mảnh đời, mọi thân phận, và không loại trừ một ai
nhưng tự hiến tất cả cho họ. Chúng ta chỉ có thể
nh́n và yêu như Thiên Chúa khi ta ở trong Thiên Chúa
t́nh yêu. Và chỉ khi đó ta mới thực sự có khả năng
và điều kiện để chiêm niệm.
Xin
Chúa là nguồn mạch t́nh yêu giúp chúng con chiêm
niệm trong lối nh́n và cách yêu thương của Chúa.
Amen
|
|