|
Peter Hoàng
Nguyễn, O.Carm.
(Suy niệm trên Sách Các Vua
Quyển 1, Chương19:1-8)
Có những tháng ngày con tưởng
đời như thầm lặng
Lững lờ trôi dạt nẻo dặm đường
Lúc sa mạc, khi biển xanh gợn
sóng,
Dưới mưa dầm, trong ánh nắng
ngả nghiêng.
Đường xa vắng tựa cây xanh ngồi
nghỉ
Dưới bóng cây con thầm nghĩ
cuộc đời.
Phần mỏi mệt, phần chán chê
cuộc sống
Gió Ngài đến ru con giấc ngủ
say.
Tận đáy ḷng con Ngài an ủi.
In bóng Ngài đáy ḷng con thổn
thức.
Tỉnh cơn mê con chẳng biết về
đâu!
Tim hồi hộp, nghe tiếng ḷng
nao nức.
Khiến ḷng con tiến bước vào
đời.
Hồn tỉnh lặng vẳng tiếng kêu
tŕu mến.
Đốt ḷng con tựa núi lửa phun
trào.
Con thét gào giữa sa mạc hoang
vu,
Cho vùi tan nỗi cô đơn dày xéo.
Trí ḷng con định lại nẻo đường
đời.
Đổ sao vơi bao giấc mơ trần tục?
Vốn thu gom trên khắp nẻo đường
đời.
Đi về đâu cho hồn con thanh
thản ?
Phải làm chi cho hạnh phúc thâm
sâu?
Bao suy tư vẫn chưa bắc được
nhịp cầu!
Để bước qua quăng hồng trần
cuộn sóng.
T́m về con, bới cho ḷng trống
rỗng.
Thấy quả tim vẫn sống kiếp bơ
vơ.
Xé quả tim bắc xây cầu t́nh ái.
Chỉ có Ngài mới lấp cơi ḷng
con.
Nơi dấu ấn Ngài in vào hồn hôm
ấy.
Đổ tràn đầy lên dấu ấn t́nh
thương.
Con lang thang trên khắn nẻo
đường đời
Cố thu gom những mảnh đời lữ
thứ.
Ngày lại ngày chẳng lấp hết tâm
can.
Đôi mắt thần Ngài cho con chẳng
thấy
H́nh bóng Ngài đang vương vấn
trong con.
Mắt tâm linh cả hai như mù
quáng
Ṃ mẫn đêm trường, con mong ánh
sáng soi.
Giữa ḷng con hay ở nơi phố thị.
Ngài ở đâu sao bóng h́nh c̣n đó.
Dấu ấn Ngài ai dễ có quên đi!
Con mệt lă trong thinh lặng
thâm sâu.
Nghe hồn kia vẳng lặng tiếng
kinh cầu
Lời ngỏ lời trao những câu tŕu
mến.
Hăy mến yêu trong Ta, Cha và
Thần Khí!
Con nói đi, đừng ngại tiếng yêu
Cha.
Ta sẽ đến lấp đầy hồn con đó.
Cho cơi ḷng vui thỏa nỗi ước
mong.
Ngài hăy đến lấp tràn ḷng con
nhé!
Lấp cho đầy, cho thỏa nỗi ước
mong.
|