|
Peter Hoàng
Nguyễn, O.Carm
Đất nước tôi là một dăi đất
dài khúc khuỷu,
đẹp tuyệt vời những thắng
cảnh danh lam.
Trên sông lớn những tiếng ḥ
cô lái,
tận núi rừng vang rộn tiếng
Kồng chiêng.
Em dân tộc nhảy hoài một
điệu múa,
cả ngày mùa lẫn ngày hội
non sông.
Nơi đồng bằng em tôi ca
điệu lư,
ới à ơi con ngủ, ngủ cho
ngoan.
Ở nơi ấy cô em cười đưa đón,
áo Bà Ba ca hát điệu dân ca.
Tiếng vọng cổ kéo mái chèo
sông nước,
nhớ thương ai ca hát giữa
nắng chiều.
Chiền chiện vút cao, thả
nhẹ cánh đồng xanh.
Chợt than văn với tiếng than
ai oán,
xin t́nh yêu em hăy nhớ cho
nhau.
Ôi tổ quốc rộn ră tiếng ca
dao.
Hồn tiên tổ quyện vào từng
câu hát,
Nuôi hồn thơ, tục ngữ với ca
dao.
Tôi lớn lên trong truyện cổ
tích của bà,
huyền thoại của ông và cả
tiếng ê, a !
Lời ru mẹ cho êm đềm giấc
ngủ,
đồng lúa xanh dào dạt gió
mưa chiều.
Về biển Đông cho biết sông
ḷng mẹ!
Lên núi cao cho thấy hết
công cha.
Ôi tổ quốc biết bao giờ nói
hết?
Lời tri ân đến một Đấng Sinh
Thành.
Ngày lại ngày tôi bước vào
cơi sống,
T́m cho hết ư nghĩa kiếp
nhân sinh,
để cuối đời tôi không c̣n
nối tiếc,
t́m mối giây nối kết kiếp
nhân sinh.
An Hạ Hoàng
Cát Minh
|