| |
Msgr. Peter
Nguyen Van Tai
Radio Veritas Asia, Philippines
II.
Những thử Thách trên con đường trưởng thành thiêng
liêng của Thánh Têrêsa Giêsu Hài Đồng.
"Ơn gọi của tôi là T́nh Yêu". Và Thánh Nữ Têrêsa đă
đi qua trên "Con Đường Nhỏ" để thực hiện ơn gọi sống
t́nh yêu đó. Con đường thiêng liêng nhỏ nầy được xem
như là con đường đơn sơ, nghĩa là mở rộng cho tất cả
mọi người, nhưng không phải v́ thế mà không có tính
cách đ̣i hỏi. Nói ngoài miệng th́ xem ra dễ, nhưng
nếu phải, và phải là như vậy, nếu phải "Yêu mến Chúa
và yêu thương anh chị em" thật sự trong và bằng việc
làm, dù là những việc làm đơn sơ, tầm thường, th́
đây thật không phải là một điều tự động, dễ dàng đối
với bản tính con người. Đi trên con đường nhỏ của
t́nh yêu và sự phó thác cho Thiên Chúa T́nh Yêu,
thánh Têrêsa Giêsu Hài Đồng thường đă trải qua những
thử thách.
Đọc qua những lời tâm sự của thánh nữ trong Chuyện
Một Tâm Hồn, chúng ta có thể lưu ư rằng Thánh Têrêsa
Giêsu Hài Đồng đă trải qua những tháng cuối cùng
trước khi qua đời, trong thử thách Đức Tin. Thánh nữ
đă trải qua điều mà các nhà tu đức gọi là "đêm tối",
những giây phút khó khăn, đời sống cầu nguyện trở
nên khô khan. Cơn thử thách lớn đến với thánh nữ,
bắt đầu từ Phục Sinh năm 1896, cho đến lúc qua đời,
tức tháng 9 năm 1897. Thánh nữ tâm sự rằng: Tôi nghĩ
tôi đă thực hiện những hành động tuyên xưng đức tin
nhiều lần trong thời gian nầy, hơn là trong suốt đời
tôi, từ trước cho đến lúc nầy (CMTH, trg 281).
Thánh Têrêsa đă không nói rơ ra bản chất của cuộc
thử thách lớn về Đức Tin mà thánh nữ trải qua, là
như thế nào. Tuy nhiên chúng ta có thể hiểu được
phần nào thử thách đó, một cách gián tiếp, bằng cách
đặt nó trong toàn thể cuộc đời của thánh nữ, trong
chuổi những thử thách nhỏ, thường ngày, mà thánh
Têrêsa đă trải qua, ngay từ đầu.
Có thể nói rằng thánh Têrêsa đă tiến rất nhanh trên
"Con Đường Nhỏ", trong đời sống thiêng liêng. Thánh
nữ vào ḍng kín Carmelo ở Lisieux lúc mới 15 tuổi và
3 tháng, với tâm hồn có thể nói, là thật hăng say,
và với ư chí mạnh mẽ muốn trở thành vị thánh lớn.
Trong cuộc sống đan viện, Têrêsa đă trải qua nhiều
đau khổ đủ loại. Và đau khổ lớn là căn bệnh của
người Cha mà Têrêsa yêu mến nhất, và sự cô đơn mà
Têrêsa cảm thấy trong đời sống tu tŕ: Têrêsa cảm
thấy như không có ai quan tâm giúp đỡ ḿnh cả. Bầu
khí thiêng liêng của tu viện c̣n đượm ảnh hưởng của
tinh thần khắc khổ Jansenisme. Têrêsa không bao giờ
được rước lễ hằng ngày. Chị Paoline của Têrêsa, làm
bề trên tu viện lúc đó, với tên ḍng là Mẹ Maria
Gonzague, cũng không cho phép Têrêsa được rước lễ
hằng ngày. Điều nầy làm cho Têrêsa thêm đau khổ. V́
thế không lâu trước khi qua đời Têrêsa đă viết cho
Mẹ Maria Gonzague như sau:
Thưa Mẹ, trên thiên đàng, con sẽ làm cho Mẹ đổi ư.
Và thật sự, tám ngày sau khi thánh nử Têrêsa qua
đời, vị tuyên úy mới của tu viện đă khuyên Mẹ Bề
Trên Maria Gonzague hăy áp dụng sắc lệnh liên quan
đến việc rước lễ hằng ngày.
Cuối năm 1894, Têrêsa khám phá ra "con đường nhỏ".
Và năm 1895 cho đến Mùa Phục sinh năm 1896, Têrêsa
sống trong niềm vui khám phá và tiến mạnh trên đường
thiêng liêng. Ngày 9 tháng 6, Têrêsa dâng hiến chính
ḿnh cho t́nh yêu thương nhân từ của Chúa. Và hành
động dâng hiến cho t́nh yêu nhân từ của Chúa là quả
thật một cuộc cách mạng tu đức, bởi v́ vào thời đó
nguời ta "hiến dâng chính ḿnh làm hy lễ cho sự công
bằng của Thiên Chúa", hơn là cho t́nh thương nhân từ
của Ngài. Têrêsa ghi lại trong nhật kư như sau:
Từ ngày hồng phúc đó, dường như là T́nh Yêu Chúa xăm
chiếm trọn vẹn con người tôi và bao phủ lấy tôi;
trong mọi lúc t́nh yêu nầy xem ra như canh tân tôi,
thanh luyện linh hồn tôi." (trg 241).
Nhưng vào Mùa Phục Sinh năm 1896, Têrêsa bắt đầu đi
vào đêm tối của một thử thách lớn. Thử thách ǵ đây?
Têrêsa chỉ bộc lộ phần nào cho những vị có trách
nhiệm trên Têrêsa mà thôi.
Với cha giải tội, với Mẹ Bề Trên Marie Gonzague.
Chúng ta có thể đoán phần nào về thử thách lớn đó,
trong vài hàng tự thuật như sau:
Trong những ngày vui mừng của Mùa Phục Sinh, Chúa
Giêsu cho tôi cảm nghiệm rằng thật sự có những linh
hồn không có đức tin. Chúa cho phép linh hồn tôi bị
bao phủ bởi những bóng tối dày đặc, và rằng tư tưởng
về Trời Cao, tư tưởng hết sức thân yêu đối với tôi
trước đây, nay trở thành lư do chiến đấu và dày ṿ.
Thử thách nầy không phải chỉ kéo dài rong ṿng vài
ngày hay vài tuần rồi thôi, nhưng được an bài kéo
dài cho đến lúc Thiên Chúa muốn và lúc Thiên Chúa
muốn kết thúc thử thách nầy th́ nay vẩn chưa đến"
(Chuyện một tâm hồn).
Trong một đoạn khác nữa, thánh Têrêsa đă viết về thử
thách lớn đó như sau:
Khi tôi muốn cho tâm hồn tôi an nghỉ, một tâm hồn đă
mệt mỏi v́ những bóng tối từng bao vây lấy nó, th́
nổi khổ tâm dày ṿ của tôi trở thành lớn hơn, v́ nhớ
đến vùng đất huy hoàng ánh sáng mà tôi đang hướng
tới; tôi có cảm tưởng rằng, những bóng tối, khi làm
tiếng nói của những kẻ tội lỗi, đùa giởn với tôi vừa
nói với tôi rằng: Mi mơ ước ánh sáng, mơ ước một quê
hương được bao bọc trong những hương vị dịu dàng
nhất; mi mơ ước được chiếm hữu măi măi Đấng Tạo Dựng
tất cả mọi điều kỳ diệu nầy; mi mơ ước một ngày kia
mi được giải thoát khỏi những đám mây mù đang vây
quanh mi. Hăy tiến tới đi, hăy tiến tới đi, hăy vui
mừng lên v́ cái chết, sẽ mang đến cho ngươi không
phải điều ngươi hy vọng, nhưng mang đến cho ngươi
một đêm tối sâu đậm hơn nữa: đêm tối của hư vô" (Chuyện
một tâm hồn, trg 281).
Qua những ḍng tâm sự trên, chúng ta có thể học được
bài học nầy cho chính đời sống thiêng liêng của
chúng ta. Đó là không thể và cũng đừng chạy trốn,
tránh né, những thử thách Chúa cho phép xảy ra để
tinh luyện đức tin, đức cậy và đức mến nơi chúng ta.
Trước những thử thách, lớn nhỏ, chúng ta hăy noi
gương của thánh nữ Têrêsa mà kiên tŕ tuyên xưng Đức
Tin của ḿnh, kiên tŕ tín thác và nói lên t́nh yêu
của ta đối với Chúa. "Trong giai đoạn thử thách cuối
đời nầy, tôi đă tuyên xưng đức tin thật nhiều lần,
nhiều hơn tất cả những lần tuyên xưng đức tin trong
đời, từ trước đến nay". Chúng ta hăy noi gương thánh
Têrêsa mà làm như vậy.
Lạy Chúa, con tin Chúa, con yêu mến Chúa. Xin thương
ǵn giữ con trong t́nh yêu Chúa măi măi. Amen. |
|